TRĂNG TỎ ĐƯỜNG VỀ
thơ Trần Yên Thảo
1.
Lỡ
làng một khối tình si
cơ
duyên tính phút an nguy đếm giờ
mắt
thần khi đã mịt mờ
soi
trăm ánh đuốc cũng quờ quạng thêm.
2.
Biết
mình lạc giữa truông sâu
hoa
bao độ nở nguyệt bao lần tròn
kẻ
đi dấu tích đâu còn
phí
công dọ dẫm lối mòn hành hương.
3.
Cây
khô tróc gốc bao đời
sớm
nay chợt thốt mấy lời an cư.
Tội
tình bỏ thực cầu hư
sao
chưa biết thốt lời như cây này.
4.
Gậy
tre nương bước về già
đất
xưa còn vọng tiếng gà trở canh
bây
giờ núi đã thêm xanh
cớ
chi con sáo buồn tênh đầu cành.
5.
Phàm
trần đến cũng như đi
rừng
hương dệt gấm sá chi vân đài
chỉ
xin tạc dấu phương này
mai
kia tìm lại chút hài cốt xưa.
6.
Chuông không rớt lại tiếng trầm
tội
cho thầy sãi nhớ thầm chuyện xưa
thu
vàng đi khỏi rừng thưa
còn
đôi ba chiếc lá chưa kịp vàng.
7.
Hồ
đồ bất kể tây đông
rẽ
bao lối tắt cũng không thấy gần
hốt
nhiên tâm trí bần thần
mặt
trời chừng đã xuống gần non tây.
8.
Khắc
giờ đảo lộn tháng năm
đêm đi, bóng tối
còn xâm lấn ngày
núi
xưa biến đổi hình hài
thềm
xưa rêu đã phủ dày hơn xưa.
9.
Dừng
đây đã mấy canh rồi
dưới
khe nước cả sao trời long lanh
mỏi
mòn chờ bóng chim xanh
hay
đâu kẻ chợ vắng tanh dấu người.
10.
Thiếu
thời biển hóa nương dâu
sẩy
tay chớp mắt lạc trâu giữa đồng
hồi
đầu biển ngập dâu cồn
răng
long tóc bạc hãy còn tìm trâu.
11.
Nghiệp
nhà bỗng chốc tiêu tan
trái
hoang khó nhặt cây hoang khó trồng
tới
thì e lọt vào tròng
lui
thì ngại lúc nước ròng khó lui.
12.
Quay
theo trời đất quay cuồng
thần
xiêu phách lạc rẫy ruồng đôi nơi
cũng
vì mộng mị xa xôi
đem
thân hữu hạn vào nơi vô cùng.
13.
Ngón
đàn chừng đã mất thần
hoang
vu phách tấu lạc dần cung thương
trông
ra trời đã mù sương
muốn
tìm lại bóng thì gương đã mờ.
14.
Đất trời mất dạng
vuông tròn
chim
muông bạc mệnh cáo chồn hóa thân
nếp
nhà từ đó ly tan
con
sâu cái kiến nhìn trân tráo đời.
15.
Đất
lành suối ngọt trong veo
hạt
đa đoan lắm kẻ gieo người trồng
gió
tung lớp lớp bụi hồng
còn bao lâu mới
thoát vòng đa đoan.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét