Truyện ngắn
KHOẢNG CÁCH
Võ Quốc Tuấn
Hôm nay ra thăm vườn, sau gần tháng liền nằm dưỡng bệnh (
tưởng chừng không qua khỏi) lão Hai giật mình vì thấy phía cuối vườn có nhiều dấu
chân lạ. Nhìn quanh, ông phát hiện nhiều quả bưởi, cam, ổi, xoài non bị mất. Biết chắc là
lũ con nít ở đầu xóm hái trộm nhưng ông chưa bắt được quả tang nên chưa thể trị
chúng nó được. Lão cười, tự đắc: “ Để rồi xem!...”
Đúng
là không ngoài dự đoán. Hôm sau, lão vờ như có công chuyện phải đi ra đầu xóm rồi
đánh vòng về sau nhà quan sát. Rõ ràng lão thấy dẫn đầu nhóm bốn đứa là thằng Tèo,
con thím Tư. Lũ kia còn dáo dát chưa dám nhảy qua vườn, thì nó đã lên tới ngọn
cây ổi rồi. Nó giục:
-
Qua lẹ, chụp nè! Lão trùm sò đi rồi còn sợ mẹ gì nữa!
Nghe vậy, thằng Út Tửng cũng xé
rào, rón rén nhảy qua cái ao nhỏ làm ranh giới giữa hai khu vườn, rồi lom khom đến
chỗ thằng Tèo. Bốn đứa nó hợp thành “dây chuyền sản xuất” để đưa sản phẩm qua bên
kia vườn. Thằng Tèo phá bỉnh, nó hái một trái ổi chín muồi rồi nhè ngay đầu thằng
Tửng ném xuống mà không báo trước. Báo hại thằng này lãnh đủ: Quả ổi bẹp dí trên
đầu nó. Ba thằng kia khoái chí cười khúc khích. Chúng nó phá thì nhiều chứ ăn
bao nhiêu!
Dường như, một người từ cõi chết
trở về họ cũng thay đổi tính cách đi ít nhiều! Ngày thường, thế nào ông cũng ra
tóm cổ cái thằng đầu đảng xấc láo ấy rồi cho vào mông nó vài roi thật đau trước
khi kéo tai lôi sệch nó về nhà rồi mách bố mẹ nó phải bồi thường tiền quả hư
hại. Nhưng không, ông vẫn đứng đấy nhìn chúng với sự trầm ngâm khác thường. Rồi
lão lại nhếch mép cười, cái cười sao lạ quá!…
Lũ trẻ đi rồi mà câu nói xấc láo
của thằng Tèo vẫn còn vẳng bên tai: “Lão trùm sò” làm lão càng nghĩ ngợi nhiều
hơn. Ừ, mà từ khi về định cư ở đây, lão có cho ai cái gì đâu! Cái gì lão cũng
bán. Con gà, con vịt bán đã đành. Đằng này, mớ rau, nắm ớt cũng bán. Mấy thứ
quả rụng do oi nước hay bị sâu khoét, lão cũng bán nốt. Rẻ mấy cũng bán, nhất
định không cho không ai bao giờ, dù cho lũ trẻ có hỏi xin…
Lão càng khó, càng bo bo giữ thì người ta càng
phá lão cho bỏ ghét. Lão biết họ phá nên chẳng ưa gì họ. Nghĩ vậy, nên lão bất
cần giao thiệp, lão càng ra sức rào giậu gìn giữ, càng tạo khoảng cách với họ,
càng quất vào mông thật mạnh đứa nào dám phá của lão…
Nhưng lão đã lầm. Nhớ lại lúc nằm dưỡng bệnh, hàng
xóm vẫn hết lòng ân cần, giúp đỡ lão-
trong đó có bố mẹ của những đứa trẻ kia: Người cho cá, kẻ nấu cháo; người bán
hộ hoa quả chín, kẻ mua dùm thuốc thang,…Lão thấy ân hận quá! Đến lúc này lão
mới nhận ra một điều mà lẽ ra lão phải biết từ lâu: Thì ra sự ích kỉ, nhỏ mọn của
mình chính là lí do khiến người khác châm chọc, dèm pha, rồi sinh ra đê tiện,
phá cho bỏ ghét đến vậy! Sự ngăn cách của con ao hay một bờ rào kiên cố không phải là một giải pháp
hay để giữ của mà chính là tấm lòng của ta không được cách ngăn với họ nữa. Rồi lão khóc. Đây là lần
đầu tiên người ta thấy lão khóc.
Võ Quốc Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét