Bất Chợt Hiên Mưa
thơ CA DAO
Ngày đã cạn
Lang thang
phía hoàng hôn tím ngát
Hạt vàng phai
mờ nhạt phiến mơ nồng
Ngày bất chợt
rơi bên lề khoảnh khắc mưa giông
Rụng xuống đáy chiều
ngày xưa miền mộng thắm
Không đủ ấm
rẻo hồn xưa môi ngậm
đẫm hiên lòng bất chợt một cơn mưa
Ngửa bàn tay
thầm đếm nụ hồng xưa
Mười ngón nhỏ khẳng khiu
miền bể dâu chua chát
Vén tà trăng
nấp cơn mưa nặng hạt
Gió xõa tà lận đận bến phù du
Ngày mỏng tang vạt sương khói sa mù
Lời đồng vọng
tím rẻo chiều
...ngày khát
Vá víu chi
chút mảng thừa duyên cạn
Buông xuôi tay
gieo khúc hát
trôi chiều...
2/ Văn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét