Thơ NGÔ NGUYÊN NGHIỄM
[tiếp theo]
Thình
lình tiếng bìm bịp sân si
Hờn dỗi
gọi đùa con nước lớn
Kinh sử
gởi tàn cây miếu thánh
Hẹn trăm
năm tích cổ hiện hình
Ðầm đìa
khí núi cháy quanh mình
Khí hậu
bỗng độc hành quanh quẩn
Tiếng đá
nổ ùn ùn chiến trận
Từng tảng
xanh ngun ngút hồn quê
Hình như,
góc cương thổ biên khu
Thấp
thoáng gió dội lời thiên cổ
Có chút
nhớ, chút ráng vàng vò võ
Chảy
trong tim tia nắng cuối ngày
Thoảng
mươi năm áo đã sờn vai
Phương vị
các vì sao đổi khác
Chuyến
phà quen một thời lưu lạc
Lục bình
trôi buồn ngun ngút phương Nam
Ðắn đo trong
tiếng núi thét gầm
Chuông
dâm bụt đỏ rền sơn dã
Thế kỷ mở
đầy trời vi tế
Dưới bình
nguyên khách lại nhớ hoàng hôn
Tia nắng
còn le lói thôn trang
Vàng bay
lạnh lùng cơn gió lốc
Bia mộ
vấn vương hoàng oanh hót
Hay hồn
tổ tiên xô lệch trần ai ?
Gió cuối
thiên niên dờn dợn bóng mây
Nơi cắt
rún rùng mình kinh hãi
Vàng bay,
quanh độc huyền một mái
Gió đưa
lời thiên cổ dội về
Tiếng đàn
bầu mở đá chui ra
Trùng
điệp côn trùng soi lảnh lót
Áo vắt
vai đứa con lưu lạc
Bện càn
khôn lui gót giang hồ
Tóc bạc
màu quảy gánh sương khô
Qua
chuyến chót phà xuôi sông Hậu
Lãng đãng
vác chút mây trời về tổ
Núi thét
gầm òa vỡ trong tim
Cuối
thiên niên trên triền núi biên cương
Thế kỷ
bỗng rùng mình hóa đá
Khách thơ
thẩn khói hương hoang dã
Bước
phiêu bồng đeo nặng trời quê.
Khuya 2.XI.1999
ÐỀ THƠ TANG BỒNG TRÊN VÁCH ÐÁ
TẶNG BỒ TÙNG LINH TIÊN SINH
Mơ hồ có
tiếng chim gì lạ
Rung rúc
chuyền quanh gác sách xưa
Gió
thoảng vấn vương tim bạch lạp
Mồ hôi âm
khí mới bay qua
Nửa
gót giày rơi ngoài cỏ sương
Hững hờ
đọng lại giọt ma hương
Thương hồ
dăm mái tóc phiêu lãng
Khanh
khách qua đêm cười rượu tàn
Chợt cùng
ngưng bặt (như sương phụ
Giữ tiết
ba năm bên mộ chồng)
Mặc đoá
hoa quỳnh vừa mới nở
Quạt mồ
Trang Tử, gió mênh mông!
A ha, gió
cũng thổi xuôi chiều
Mỹ nữ
động lòng đàn quạnh hiu
Mấy bận
qua sông, bay ráng đỏ
Nặng hồn
Thiên Sứ đứng liêu xiêu.
Cứ triền
miên chảy như dòng thác
Ta khẽ
chuyền cành soi bóng chơi
Trái chín
rụng đầy theo ngõ tới
Âm thầm
như tiết thế gian rơi
Lang
thang con sáo hót vu vơ
Xa lạ qua
sông và bụi mờ
Sương
khói vô thường men chí dị
Giang hồ
cho lạc bóng trăng trơ
Thương hồ
dăm mái đầu phiêu bạt
Khanh
khách qua đêm cười rượu tàn
Mấy ngọn
đèn chao hồn quái đản
Ðầm đìa
nghĩa khí trời phương đông
Loáng
thoáng trầm hương cõi quá khứ
Cháy bùng
tan nát mộng đầu hôm
Một con
chim nhỏ tha tình sử
Rải xuống
vườn xưa mấy giọt sương!
A ha, bụi
nắng mờ nhân ảnh
Chút gió
hoàng hôn cuốn lá vàng
(Lá rụng
thăng trầm muôn hướng gió
Mà sao
vàng úa gió hoàng hôn?)
Bạc đầu
đâu tiếc gánh phong trần
Bằng hữu
lung linh rượu bạt ngàn
Trái đất
âm thầm không điểm tựa
Thiên hà
đành cháy rực sao băng
Thà rằng
đội nón thật tang bồng
Ðể trả
lời di chúc cổ nhân
Thấm
thoát ngàn năm tình sử héo
Một con
chim nhỏ hót bâng khuâng!
Tháng 8.1992
CHIÊM BAO NGỒI DẠO MA CẦM
VỚI TIÊN SINH VƯƠNG BỘT
Ngẩn ngơ
đứng vớt ráng chiều rơi
Ồ, trong
ánh sáng đầy âm sắc
Ðộng
rền tia sét giật ngang mày
Ðiên đảo
trường canh ma bằn bặt
Sắt
cầm long lóc tiếng rồng ngâm
Ðàn lên
dây khéo như người khóc
Trăm năm
thân thế bóng dương tà
Ngàn năm
lời hạc gởi trăng mọc
Khác gì
tầm tã mưa qua sông
Ly rượu
ấm lòng chưa khách quái?
Mịt mờ
sương khói chẳng xuôi dòng
Ðò ngang
im đậu buồn một mái!
Không
gian quến đặc dề lục bình
Ta nở hồn
mình trong tím ngắt
Sông
dài. Sông dài. Bóng lung linh
Và tim hóa
đá rít cơn bấc
Le te lời
dế hát say mèm
Ðêm ngất
tận cùng quanh khói thuốc
Ðốt cạn
chiêm bao tìm người quen
Nhung y
trước gió run bần bật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét