CHIÊM BAO NGỒI DẠO MA CẦM
VỚI TIÊN SINH VƯƠNG BỘT
Chùm thơ Ngô Nguyên Nghiễm
Ngẩn ngơ
đứng vớt ráng chiều rơi
Ồ, trong
ánh sáng đầy âm sắc
Ðộng
rền tia sét giật ngang mày
Ðiên đảo
trường canh ma bằn bặt
Sắt
cầm long lóc tiếng rồng ngâm
Ðàn lên
dây khéo như người khóc
Trăm năm
thân thế bóng dương tà
Ngàn năm
lời hạc gởi trăng mọc
Khác gì
tầm tã mưa qua sông
Ly rượu
ấm lòng chưa khách quái?
Mịt mờ
sương khói chẳng xuôi dòng
Ðò ngang
im đậu buồn một mái!
Không
gian quến đặc dề lục bình
Ta nở hồn
mình trong tím ngắt
Sông
dài. Sông dài. Bóng lung linh
Và tim hóa
đá rít cơn bấc
Le te lời
dế hát say mèm
Ðêm ngất
tận cùng quanh khói thuốc
Ðốt cạn
chiêm bao tìm người quen
Nhung y
trước gió run bần bật
Sá gì một
tiếng côn trùng rơi
Thiên thu là
mấy với cơn sốt
Nên hương
xử nữ còn liêu trai
Ðầy đọa
dị hình tim bạch lạp
Ðầy đọa
dị hình tâm huyết không?
Lá khô
vừa rụng vừa run rẩy
Trái khô
vừa rụng vừa xoay xoay
Cố nhân
mà thấy buồn biết mấy
Ta cũng
là người, đời trên vai
Ðau đáu
một hồn nhân thế mỏi
Ðau đáu
một mùa hoàng cúc bay
Cho sơn
thủy hực vàng tiếng nói
Vầng trăng
trăm nẻo lạnh lùng theo
Chia hai
song cửa đèn chong lối
Long lanh
giếng ngọc một hạt bèo
(Một hạt
vô tình con nước nổi)
Ðộc huyền
ai oán chảy trên tay
Lữ khách
tràn môi âm sắc cổ
Ðộng lòng
trong bóng tối hôm nay
Hề, tiếng
rồng ngâm bên rượu vỡ.
Ðoan ngọ, 1995
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét