Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

KỊCH
PHẠM NGỌC THÁI
Tiếp Theo



CHỊ PHẠM -   Nghĩa là… vẫn phải chờ?
VŨ -   Tôi biết, cấp trên mà đã chỉ đạo… thì cấp dưới sẽ nghe theo.
CHỊ PHẠM  -   Nếu như thế thì tốt quá! Tốt rồi! Em đã bảo mà... có anh Vũ đã
            ra tay giúp thì... (với chồng)  Thế, bố nó có cho anh quận phó số điện thoại
            của nhà ta không? À quên, số điện thoại mà ta nhờ kia kìa!...
                
            (chị Phạm vừa nói vừa chỉ tay vào chỗ cửa sổ của căn nhà cạnh
                             đấy. Có đặt một chiếc điện thoại trên bàn)
ANH PHẠM  -    Cho rồi. Tất nhiên là tôi phải cho số điện thoại nhà bác hàng
            phố mà mình vẫn nhờ.
ĐỨC -   
(nói thủng thẳng)  Bài thơ "vợ bán ế bún" vớ vẩn của anh Phạm, không
khéo lại trở thành nổi tiếng?

CHỊ PHẠM  -   Sao chú Đức lại nói là “vớ vẩn”? Thơ anh ấy mà đã viết về "bún"...
            của tôi, thì tất là phải hay rồi!
ĐỨC -    Tôi đùa ông anh một tý ấy mà...
(với anh Phạm) Lại có một tờ báo khác
cũng đăng thơ của bác đây!
                                 
( Đức rút lấy ra một tờ báo đưa cho anh Phạm )
-   Báo văn học của Hội nhà văn in đàng hoàng đấy!
ANH PHẠM  -    Báo Hội nhà văn mà các ông ấy cũng chịu in thơ của tôi à? Bài
thơ nào thế?
ĐỨC -   Thì vẫn là bài thơ "vợ bán ế bún" đó!
CHỊ PHẠM  -   Khi tôi bán bị ế bún, nhưng sang thơ của bố nó... đăng báo, hoá ra
 lại đắt hàng. Hay thật đấy bác Vũ, chú Đức nhỉ?
ANH PHẠM  -    Chỉ có mỗi bài thơ "vợ bán ế bún" tôi viết lăng quăng, đưa cho hai
            ông đọc cho vui. Thế mà, liền một lúc lại in liền hai báo?
CHỊ PHẠM  -  Các báo khác mà biết!... Có khi bẩy, tám, mười báo họ in liền một
 lúc ấy chứ?
ĐỨC -    Thì, bác đưa cho xem bài thơ. Tôi đọc thấy cũng hay. Mới mang thử đến
 báo Văn học. Ai dè, các ông ấy liền chộp ngay lấy, khen lấy… khen để… Thế
            này mới là thơ chứ! Rồi cho đăng báo liền.         
VŨ -   Bài thơ hay thì ai cũng thích. (với Đức) Có phải thế không nhà bình luận văn
            học?
ANH PHẠM  -  Không thể nào hiểu nổi? không thể nào hiểu nổi?
CHỊ PHẠM  -   Có gì mà không hiểu nổi? Bố nó cứ làm thơ, nhưng thơ cũng phải có
            thực tế một chút. Đừng có thơ tình, thơ tọt... làm gì nữa. Là sẽ vĩ đại ngay ấy
            mà!
                                             
(chợt nhớ ra hỏi Đức)
             -   Thế... cái báo văn học ấy họ có cho tiền nhuận bút không, hả chú Đức? 
ĐỨC -   Có chứ! Báo nào mà chả có nhuận bút. Nhưng đây là tờ báo tôi lấy trước.
             ( với anh Phạm ) Còn nhuận bút, một tuần nữa bác đến toà soạn mà lấy.
CHỊ PHẠM  -    Tiền nhuận bút ở báo "ngày mai" của bác Vũ, bác ấy trả những
             300.000 đồng cơ đấy!
ĐỨC -   Báo văn thì không được cao như thế. Mỗi bài thơ chỉ được 100.000 đồng
            thôi.
CHỊ PHẠM  -  
(chép miệng)  Kể ra, trả thế có phần hơi rẻ mọn. Nhưng thôi, cũng
 tốt chán. Còn hơn là chẳng có đồng nào.
ANH PHẠM -    Mẹ nó chỉ được cái việc...
CHỊ PHẠM -   Ông nhớ… từ nay tiền nhuận bút in thơ phải liên tục mang về đưa
Tôi đấy! Không rồi lại ỉm đi, vợ con chẳng biết đấy là đâu?
ANH PHẠM -  Có đăng được khối thơ đấy... mà đòi liên tục.   
CHỊ PHẠM -    Tôi vẫn chưa biết bài thơ bố nó đã viết về bún bánh của tôi nó hay
 thế nào, mà lại được nhiều báo đăng như thế? Bố nó đọc thử cho tôi nghe
            xem nào?
ANH PHẠM -  
(xua tay) Thôi! Để lúc khác. Từ sáng đến giờ chưa có cái gì vào
            bụng. Tôi đang đói cồn cào lên đây này. Mẹ nó xem còn bún không? Làm cho
anh em chúng tôi mỗi người một bát bún riêu nóng, ăn cho ấm cái bụng đã.
CHỊ PHẠM -  Còn bún. Vẫn còn bún. Để em hâm nóng nước dùng, làm cho mỗi
            anh một bát. Chả mấy khi các anh đến hàng em?
VŨ -   Cũng nhân thể còn phải chờ tay quận phó công an điện thoại xuống. Chị
Phạm có lòng thì chúng tôi xin thưởng thức. Nghe nói, hàng của chị nổi tiếng lắm?
CHỊ PHẠM -  Cũng nhất nhì mấy phố này đấy anh ạ! Em làm xong ngay rồi đây.
 Còn hai chai bia Hà Nội, các anh uống một chút cho vui.
                         
(Chị Phạm dọn bún lên bàn, sau đó chị đi về chỗ xe đẩy, nói tiếp):
           -   Các anh cứ ngồi ăn uống. Em tranh thủ đẩy cái xe đồ này vào nhà.
                                                   (chị quay sang nói với chồng):
           -   Có điện thoại của anh quận phó, bố nó nhớ bảo tôi nhé!
ANH PHẠM  -  Mẹ nó cứ đẩy xe hàng về nhà đi, có điện thoại tôi sẽ báo.
                                (chị Phạm đẩy xe vào lối trong. Ba người ngồi rót bia, ăn
                                   uống, nói chuyện vui vẻ)
ĐỨC -   Uống đi hai bác! Ngồi ăn bún, uống bia... lại nhớ tới cái bài thơ " Uống
            rượu với Tản Đà" của Huyền Trân...  (ngâm):
                            Cụ hâm rượu nữa đi thôi
                             ... Rót đau lòng ấy vào đau lòng này,
                             ... Tôi say? Thưa cụ chưa say,
                             ... Cái say nhân thế thì say nỗi gì?
                             ... Rót đi, rót rót đi thôi
                             ... Lời say sưa mới là câu chân tình.
VŨ -   Ông lại biến tấu cả thơ của thi sỹ Huyền Trân rồi? Cái câu thứ ba mà ông
 trích để ngâm ấy phải là:
                                   Tôi say? thưa, trẻ chưa đầy...
                 Chứ không phải là:
                                  Tôi say? thưa cụ chưa say...
ĐỨC -    Thì... tôi biến tấu đi một tý, cho nó hợp cảnh với chúng ta mà lỵ.
ANH PHẠM -    Nghe những lời tâm huyết, tri kỷ của các bậc xưa - lại nghĩ đến
 cảnh thơ phú viết lung tung, bát nháo của những nhà thơ bây giờ…mà thấy
 buồn.
VŨ -    Các ông, toàn là những gái goá đi lo chuyện triều đình? Thôi, ăn bún đi kẻo
            nguội hết, mất cả ngon.
ĐỨC -  Không biết ăn bún riêu, mắm tôm… mà uống với bia Hà Nội thế này, có
            đúng vị không nhỉ?
VŨ -  Bây giờ cái gì mà chả pha trộn lung tung tứ mẹt. Ai mà biết được, đúng vị hay
            là không đúng vị?
ANH PHẠM -   Cái món rau sống này, bà xã nhà tôi phải chọn người mua cẩn thận
            lắm! Tránh cái nơi không đảm bảo vệ sinh. Các ông cứ yên tâm mà ăn.
ĐỨC -   Cụng cốc lần nữa đi, các bác!  Cảm xúc thế này, bác Phạm ứng khẩu cho ra
 một bài thơ  thật mùi, để anh em chúng tôi thưởng thức?
ANH PHẠM -    Phải ăn đã, mình đang đói.  Nào cụng!
                               
( Họ cụng cốc. Vừa lúc đó, có tiếng rao của một cô gái bán
                                                           báo ngoài phố vọng đến)
                           TIẾNG RAO:
              “Báo ơ!... Báo ơ!... Báo Văn số đúp. số báo đặc biệt đây! Một vụ xì-căng-đan
  tai tiếng... đang xẩy ra trong hội văn chương đây!”
CÔ BÁN BÁO -  
(tiến ra rao) Lời lên án của nhà thơ Trần Mạnh... xung quanh vụ
 chửi bới của nhà văn Nguyễn Thiệp đối với các nhà văn, nhà thơ đây!
VŨ -  Vụ này đang ầm ĩ. Để tôi mua tờ báo.
ĐỨC -    Sáng nay tôi có tạt đến toà báo, cũng đã được xem rồi.
CÔ BÁN BÁO -    Chào mấy chú! Báo Văn số này hay lắm, các chú mua đi?
VŨ -    Ờ, lấy cho một tờ.
                  
         ( cô gái vừa đưa báo vừa chăm chú nhìn Vũ)
CÔ BÁN BÁO -  (với Vũ)   Em trông chú quen quá! Đúng rồi, em nhận ra rồi. Chú
            là nhà thơ…em vẫn thường nhìn thấy trên ti vi.
ĐỨC -  
(với khán giả) Cô ta gọi là chú nhưng lại xưng… “em”?
CÔ BÁN BÁO -   Thì em nghe người ta bảo: các nhà thơ không có tuổi. Dẫu có
            già...vẫn chỉ thích được con gái  gọi là "anh" xưng "em" mà lị! (với Đức) Cả
anh nữa, em thấy cũng quen quen… Phải rồi, anh  cũng thường hay lên ti vi. Chỉ có anh này? (chỉ anh Phạm) em thấy hơi là lạ...
ANH PHẠM -  Thì tôi có lên ti vi bao giờ đâu.
ĐỨC -  Anh ấy cũng là nhà thơ đấy!
CÔ BÁN BÁO -   Ôi, Hôm nay em được gặp toàn những nhà thơ. Em thấy vinh dự
quá! Báo hôm nay hay lắm, cứ mỗi khi nhà thơ, nhà văn các anh cãi chửi  nhau… là báo bán chạy ầm ầm. Văn thơ các anh càng phê nhau nhiều… bọn bán báo chúng em càng kiếm. Hai anh có mua không ạ?
ANH PHẠM -   À, chúng tôi có rồi.
CÔ BÁN BÁO -  Thôi, em chào mấy anh. Em đi bán báo đây!
                                         
(rao tiếp)
                Báo ơ! Báo ơ!... Báo văn số đặc biệt... một vụ xì-căng-đan tai tiếng đang
 xẩy ra trong hội văn chương đây!
                                        
(cô bán báo đi khuất)
ĐỨC -    Nào, xin các bác tiếp tục. Uống đã!... Ăn đã!...
                                        (họ lại tiếp tục cụng cốc vui vẻ )
 ANH PHẠM -    Kể ra, cái ông nhà văn Nguyễn Thiệp dùng những từ “vô học”,
            “gian manh” để phê các nhà văn, nhà thơ chúng ta… thì cũng có phần quá
             đáng.
VŨ -    Để tôi đọc cho các ông nghe một đoạn báo của nhà thơ Trần Mạnh đã viết.

                       (đọc to): " Sở dĩ nhà văn Nguyễn Thiệp chửi bới như thế, đều có dụng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét