KHẢI TRIỀU
[ Tiếp Theo ]
Về
quyển sách: “Làm Thế Nào Để Giết Một Tổng Thống”
Tôi có đọc một số bài ở ngoài viết về tác
phẩm này. Ở đây tôi chỉ nói đến việc Bác sỹ Trần Kim Tuyến có viết gì trong quyển
Làm Thế Nào Để Giết Một Tổng Thống hay không. Hiện tôi đang ở Sài Gòn nên cũng
không mấy có hào hứng để nói về tác giả Lương Khải Minh đóng góp bài cho BNS Quần
Chúng. Còn anh Cao Thế Dung lúc còn sống, tôi không thấy anh có ý kiến gì về việc
tác giả Lương Khải Minh viết trong tác phẩm này. Nhưng chắc là anh biết và tôi
cũng biết. Biết rõ nữa. Những ý kiến bảo ông Tuyến đã không viết một chữ nào trong sách này,là chủ quan. Không đúng.
Những trang bản thảo ông Dung trao cho Nhật báo Hòa Bình có lẽ không có một
trang nào viết tay của ông Tuyến thực. Nhưng khi Cao Thế Dung nhờ tôi mang tất
cả những gì đã đăng trên tờ Hòa Bình xuống nhà in Xây Dựng để xếp chữ, thì có mấy
trang viết tay của Bác sỹ Trần Kim Tuyến.Chữ của ông rất nhỏ.Việc này nói lên
điều gì ? Phải chăng, Bác sỹ Tuyến thấy cần bổ sung ở một đoạn nào đó mà sau
khi đăng trên tờ Hòa Bình ông thấy anh Dung chưa nói đến. Tôi còn nghe, đấy là
mấy trang ông viết khi ở trong tù.
Công việc của tôi mà anh Dung nhờ, là tôi
phải sắp xếp thành chương, mục từ báo Hòa Bình rồi trao cho Xây Dựngvà tôi sửa
bản vỗ toàn bộ quyển sách này.
Cao
Thế Dung với quyển sách của tôi xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1988
Tháng 9 năm 1983 tôi viết xong quyển Công Giáo Miền Nam Việt Nam sau 30-4-75, nhằm
nói lên thực trạng lúc giao thời của Giáo hội Công giáo miền Nam, thẳng thắn
đưa ra trước dư luận một vài linh mục và giáo dân, nấp bóng chế độ mới dưới
danh nghĩa những người công giáo yêu nước, để bôi nhọ giáo hội, chống phá giáo
hội, phản đối những giám mục nào không ủng hộ họ. Điển hình là hai trường hợp:
trục xuất Tổng Giám mục Henri Lemaitre, Khâm sứ Tòa Thánh tại Sài Gòn, buộc
ngài phải rời khỏi Việt Nam. Thứ hai: chống đối Đức cha PX Nguyễn Văn Thuận
trong chức vụ Tổng Giám mục phó với quyền kế vị tại Tổng Giáo phận Sài Gòn.
Nhóm này còn kết án ngài là cháu của Tổng thống Ngô Đình Diệm, một lãnh tụ chống
Cộng cực kỳ mãnh liệt. Kết cuộc, Đức cha Nguyễn Văn Thuận phải biệt gam suốt 13
năm. Bây giờ, chúng tôi tự hỏi: những giáo dân có cái nhãn hiệu Trí thức Công
giáo của Sài Gòn ngày ấy, hiện nay ở đâu? Vì họ đã vội vã chạy khỏi Sài Gòn khi
bóng dáng những quân lính Cộng sản còn lảng vảng ở cửa ngõ Sài Gòn!
Sách viết xong, nhưng khó khăn nhất là
việc chuyển ra ngoài. Lúc này, người Cộng sản đang còn say chiến thắng, cực kỳ
ngạo mạn, cực kỳ khó khăn. Tôi mang bản thảo sách lên Trung tâm Hành hương
Fatima ở Bình Triệu dâng cho Đức Mẹ, thưa với Mẹ : việc của con tới đây là
xong. Con chỉ là một dụng cụ của Chúa. Còn việc nó sẽ ra sao là việc của Mẹ.
Con tin Chúa sẽ thực hiện theo ý của Người. May mắn cho tôi là, chị Ngô Thủy
Tiên, vợ anh Cao Thế Song là em trong họ của anh Cao Thế Dung, nhận giúp tôi vô
điều kiện. Tôi trao toàn bộ tập sách cho chị. Địa chỉ nhận là gia đình Nguyễn Tấn
Khang ở Canada. Vợ anh Khang là em gái út của vợ tôi. Khoảng một tháng sau, chị
Ngô Thủy Tiên cho tôi hay: sách đã chuyển xong, tôi nên hỏi anh Khang xem thế
nào. Anh Khang nói là nhận đủ.
Cái may thứ hai là sau ngày ở tù về, anh
Nguyễn Công Luận giới thiệu cho tôi một sĩ quan trẻ, là Nguyễn Thanh Vân. Vân
vượt biên, trước khi có chương trình H.O. Anh qua được, lên trại tạm trú ở
Malaysia, viết thư về cho tôi liền. Rồi anh vào đất Mỹ, cũng lại viết thư về
cho tôi ngay. Tôi nhờ anh giúp cho quyển sách đang ở nhà Nguyễn Tấn Khang. Tôi
viết thư cho anh Khang, xin gửi tập sách cho anh Thanh Vân. Nhận được sách,
Thanh Vân đánh máy rồi mang đi các nhà xuất bản. Nhà nào cũng chê. Có lẽ do tác
giả lạ hoắc, lại có cái tựa đề sách là Công giáo. Rồi tình cờ Thanh Vân gặp Cao
Thế Dung ở California. Anh Dung đón nhận sách trong hoan hỉ, sau khi biết nó là
đứa con tinh thần của tôi.
Rồi một ngày, tôi nhận được lá thư đầu
tiên của anh Dung kể từ sau ngày anh rời Việt Nam,gửi về địa chỉ của anh Thanh
Vân trên đường Lê Văn Duyệt. Anh cho biết, hôm lễ rửa tội cho cháu (tức buổi ra
mắt sách), cả chục cha đến dự lễ thực là cảm động. Cháu đã được Linh mục
Joachim Nguyễn Đức Việt Châu, SSS, Giám đốc cơ sở xuất bản Dân Chúa, đã đưa
cháu đi Rôma vào dịp lễ phong thánh (Lễ
Phong Thánh 117 vị tử đạo Việt Nam hôm 19-6-1988, do Đức Giáo Hoàng
Gioan-Phaolô 2 cử hành tại Tòa Thánh Vatican) để xin ban phép lành cho cháu.
(Tấm hình Đức Giáo Hoàng ban phép lành,
có hình cha Việt Châu, được in trong sách Công Giáo Miền Nam Việt Nam sau 30-4-75,
sau Lời nói đầu).
Kết
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét