BÓNG GIAI NHÂN của YẾN LAN
[ tiếp theo ]
MÀN THỨ HAI
LỚP I: Đạo
sĩ
ĐẠO SĨ – (Ngâm)
Lau nghe nhạc trổi ven rừng,
Mây nao giáng nhẹ, suối ngưng giọng buồn,
Phương nao hạc nhả trầm hương,
Phượng về ngậm ngọc bên đường chúc hoa?
Đã thấy mây đùn quan ải lạnh,
Ráng treo chiều loáng bến Hoàng Sa.
Lạc trong vòng nhớ, bầy chim nhỏ.
Khói mịt mùng trôi xám mấy nhà.
Mãi chờ bươm bướm nở trong tay,
Hoa chớm trên mi nở cánh gầy
Mơ nhạc lần theo đường cỏ biếc,
Quen nhìn ven núi có tơ bay.
Lòng chẳng nao nao giữa suối trần,
Một trời sương biếc tỏa lâng lâng
Cây ngàn, hoa động, trăng cao lĩnh,
Mùi đạo muôn năm
tuyết trắng ngần.
Hôm nay gió lạ thổi
mây trôi,
Nương bến Hoàng Sa
viếng một người.
Bến trúc bàn chơi câu
chuyện cũ
Nghiêng bình rượu cúc
ngát men tươi.
(tráng sĩ ra)
LỚP I
(Đạo sĩ, tráng sĩ)
TRÁNG SĨ – (tay cầm guom trần)
Người thứ hai? Người thứ hai, ta thấy
Trên đương vui, hoa cỏ ngập vinh quang!
ĐẠO SĨ –
(vẫn thản nhiên, ngâm)
Lau nghe nhạc trổi ven rừng
Mây xao giáng nhẹ, suối ngưng giọng buồn.
TRÁNG SĨ – Ta phải
giết!...
Nhưng lại là đạo sĩ..
Nhưng là người đạo hạnh, giết sao đang...
ĐẠO SĨ – (ngâm)
Phương nao hạc nhả trầm hương,
Phương về ngậm ngọc bên đường chúc hoa ?
TRÁNG SĨ –
Nghe rạo rực gươm
linh đang khát huyết,
Dù đạo sĩ, nhưng ta đành phải giết.
(giơ thẳng gươm).
Đạo sĩ ơi-đạo sĩ qua đường ơi,
Dừng lại đây cho giải
tỏ đôi lời!
ĐẠO SĨ –
Ngươi là ai mà khí
phách hiên ngang
Trên vũ hài và trên
khắp y qua
Người đi đâu, lại
tuốt trần bảo kiếm ?
TRÁNG SĨ –
Tôi là người đã quên
lãng quê hương ?
Bỏ gia đình, lặn lội
khắp bao phương,
Theo danh vọng với
một thanh kiếm báu.
ĐẠO SĨ –
Ôi, danh vọng thường xây trên vũng máu,
Cô-lâu-đài chồng chất khắp non sông !
Trăm năm thôi, mang một tiếng anh hùng,
Thân bách chiến tiêu ma cùng cỏ rác !
Có vui chăng với bầy nai, lũ hạt,
Suốt tháng ngày sống giữa động hoa tươi.
Lắng hương đưa, mây nổi sáng ven trời,
Cao giọng hát để non xa vọng lại
Nương ty, trúc tiêu dao trên hồ hải,
Bụi phàm gian rũ sạch áo chân nhân,
Đạo tràng sinh quên lấp mọi duyên trần.
TRÁNG SĨ –
Người là kẻ thứ hai ta đã gặp (nói với minh)
ĐẠO SĨ-Giữa phù thế mà sống không vồ vập.
Chấp thời gian và chấp cả không gian
Muốn kiếm cung quay lại nẻo u nhàn
Quên tất cả, quên đi dời tấp nập.
TRÁNG SĨ – Người là kẻ thứ hai ta đã gặp
(nói với mình)
ĐẠO SĨ - Giữa phù thế mà sống không vồ vập Chấp
thời gian và chấp cả không gian.
Muốn kiếm cung quay lại nẻo u nhàn
Quên tất cả, quên đi đời tấp nập.
TRÁNG SĨ –
Người là kẻ thứ hai ta gặp
(nhìn thẳng vào Đạo sĩ)
ĐẠO SĨ
- Ngươi nói gì ?
Ta người của thiên
thai.
Không ích kỷ, nhưng
chán chê cuộc sống!
Đời lăn lóc cát bay
lồng lộng,
Còng lưng tôm nâng
mãi đỉnh giàu sang;
Mòn gót chân theo mãi
giấc mơ vàng,
Sầu bạc tóc mê cuồng
danh với lợi.
Sóng tình ái mắt mê
ly trao gửi.
Thề nước non rồi non
nước lỗi thề !
Mặt đồng tiền trăm
góc cạnh chi ly
Ôi giả dối! Phù sinh
toàn ảo ảnh !
Hỡi tráng sĩ ! Lần
theo đường vô định
Khắp hải hồ, sao lại
chẳng theo ta
Cũng hải hồ, nhưng hồ
hải sênh ca
Trong bất diệt tâm hồn
luôn ấm áp
TRÁNG SĨ
– Nhưng là kẻ thứ hai ta đã gặp
(vung gươm)
ĐẠO SĨ
- Giết làm chi người
khách lục lâm ơi.
Ta đâu phải kẻ
mang đầy vàng bạc
Đẫy không gạo, đai
rơm không ngọc giát
Đường thênh thang hay
đèo uốn cheo leo
Một thân nhàn với áng
mây theo.
TRÁNG
SĨ –
Sao
ngươi vội cho ta phường trộm cướp,
Giữa ban ngày đi làm điều nhơ nhớp?
Ta vốn là một
tráng sĩ hiên ngang.
ĐẠO SĨ –
Nhưng cớ sao đòi
giết một thân nhàn,
ôi bất
nhẫn ! Cùng một phường vô đạo.
TRÁNG SĨ –
Lời thần mộng,
muốn cho truyền gươm báu
(chỉ vào gươm)
Lần đầu tiên, cần đẫm huyết ba người.
Để uy linh chấn động đến muôn
Người thứ nhất, chính người đưa tặng kiếm,
Ân nhân ta mà ta còn phải chém.
Huống chi ngươi là đạo sĩ nhàn du.
Không cao xa trong ý niệm hải hồ
Rất huyền hoặcthuyết trường sinh bất tử !
(chậm lại)
Chỉ danh vọng mới là bất tử.
Ngươi không nghe khắp nẻo khói mù vây ?
Sinh linh giữa lửa tro đang ngẩng đợi,
Tay vũ dũng vẹt quang trời phơ phới ?
ĐẠO SĨ –
Bởi vì chưng nhân loại cứ mê man
Thù ghét nhau vì một đỉnh giàu sang.
TRÁNG SĨ –
Người ích kỷ-gieo say mùi đạo hạnh.
Huyền hoặc trần
gian ra màu nghịch cảnh
Kìa trời cao đang
rựng chảy sông Ngân,
Giây phút thôi, u
tối chụp gian trần.
Chuyện hư ảo khó
si lòng dũng cảm.
Và thuyết lý
không thông nguồn đọng hãm.
Lưỡi gươm thần cần dấy động vân lôi
Người thứ hai, đạo sĩ, chính là ngươi !...
ĐẠO SĨ
-
Khoan tay đã. Ta đâu người sợ chết,
Hòng lưu luyến với
non xanh nước biếc !
Chẳng cần xin nấn ná
phút giây thừa.
Ngươi không nghe trong
sử sách nghin xưa.
Đời dũng sĩ mấy ai
toàn tính mạng ?
Gây sự nghiệp bằng
bao nhiêu ta thán !
Vượt đường lên trên
vũng máu, thi hài ...
Não nuột lòng, tráng
sĩ hỡi, lúc vung tay !
Ta có chết cũng không
lời ân hận,
Song chỉ tiếc cho
cuộc đời anh tuấn
Có tiền duyên với lá
động, hoa ngàn
Lại lấp vùi theo cỏ
rác hoang tàn
Thôi, tráng sĩ hãy bẻ
phăng lưỡi kiếm,
Trăng đỉnh núi sáng
đêm nay màu nhiệm!...
Hãy cùng ta đi ngược
nẻo phù linh
Đứt lòng trần xa thế
sự u minh.
TRÁNG SĨ –
Nhưng vàng son ngời
chói khắp thành đô,
Nhịp kiếm cung sang
sảng chí ganh đua,
Bệ cẩm thạch vươn dài
theo nếp gấm
Voi nhung phục đọ ngà
như chuyển sấm,
Cờ anh đào phấp phới,
kiệu hoa phô.
Ôi thái bình, danh
vọng giữa hoan hô.
Những cảnh ấy, đạo sĩ
ơi có thấy.
Lòng trai trẻ đang
say sưa đón láy,
Bởi vinh quang-ôi, chỉ bởi vinh quang
Nâng cuộc đời lên tận đỉnh cao sang.
ĐẠO SĨ –
Thôi hư ảo, ngươi nằm trong hư ảo !
Vinh quang ấy như
bụi trên tà áo ;
Như suong trên màn cỏ sáng mong manh;
Như hoa tươi, sớm nở, tối sa cành,
TRÁNG SĨ –
Thôi đừng nói! Không nghe! Toàn ngụy
thuyết
Ta chỉ biết có
thanh danh là bất diệt
Vậy ngươi đành
sang thế giới bên kia !
ĐẠO SĨ
- (Lắc
đầu rồi quì xuống)
Hạt thiên
thai ! Mau đến đón ta về !
(Tráng sĩ vung gươm) Màn hạ
nhanh
MÀN THỨ BA
LỚP I
Tráng
sĩ
TRÁNG SĨ – (ngâm)
Chuông gióng sầu
buông liễu thướt tha,
Nửa vầnh trăng lệ
ghé thăm hoa ;
Đã nghe gờn gợn
buồn ven bến,
Gió lộng đùa xao
ánh nước nhòa.
Bên giếng sầu tư
ngửa đón trời
Thu vèo giá lạnh
lá mưa rơi
Đầu thôn trên
những dòng đê vắng
Đôi cổng nhà ai
quanh bóng người !
Nghiêng ngã bờ xa
đôi bóng cây
Mơ hồ theo gió
áng phương mây.
Lòng ơi, chạnh
nhớ chiều quang ải
Nương trống
thu-không tiễn bóng ngày.
Đã thấy nguyệt
trên lối mòn giải ánh,
Sáng dài theo
đường tới Hoàng Sa.
Lá lã tã gieo
vàng trong ngõ lạnh,
Như xuống sầu
khuất lấp nẻo bôn ba ?
Ai ca hát mơ màng
trên Dịch-Thủy,
Não nùng ngâm
trăng gió giữa Tầm-dương ?
Ai lơ đãng với
tiêu đàn ủy mị,
Đôi vũ hài dan
díu thú phong sương ?
Nam nhi ấy, nam nhi không chí cả,
Thẹn áo cơm thời kiếm kích chen vai
Hãy hun đúc, hãy làm nên xa mã,
Nườm nợp trời võng lọng với cân đai!
(rút gươm nhìn)
Gươm linh hỡi,
Hồn thiêng vừa uống máu.
Hai mạng rồi, sao chẳng hết say sưa?
Gió bảng lảng chòm lau nơi thuyền đậu,
Gần ra khơi mà khát
vẫn chưa bưa!
(vỗ mạnh vào gươm)
Hỡi linh hồn u ẩn ở
trong đây!
Giúp ta cùng, đài
danh vọng cao xây.
Hãy xui khiến đến một
người xấu số:
Người thứ ba – để từ
đây, họ Đỗ
Tung cánh bằng múa
tít lưỡi gươm thiêng,
Chọc thủng trời cho
núi ngửa sông nghiêng.
(dừng lại, lắng nghe)
Đường êm êm trên cát
động chân ai,
Đường trăng nghe run
rẩy nhịp văn hài
Chùng đến kẻ thứ ba
cho kiếm báu!
LỚP II
Tráng sĩ, giai nhân
(người giai nhân xách một lẵng hoa
lững thững đi
ngang qua)
TRÁNG SĨ –
Ờ đang đến một
đời người kết cấu.
(bỗng
sửng sốt nhìn)
Ta đứng đây, tiên
cảnh hay phàm gian ?
Bỗng vương qua
một nhan sắc huy hoàng.
Mắt sờ sững, đôi
tay run bỡ ngỡ !
Trán bừng cháy,
ngực dường như nghẹn thở.
Nàng là ai mà đẹp
tựa sao băng ?
Nàng là ai mờ tối
hết cung Hằng ?
Khiến ta nhớ
những tiên thiều ca vũ.
Ôi viễn ảnh như
bờ Tương liễu rũ
Nàng đi qua mang
hết cả hồn ta...
(giai
nhân khuất-Tráng sĩ sực nhìn đến gươm)
Nhưng gươm ơi giờ
là lúc xông pha
Loa danh vọng
ngàn năm vang tiếng dậy.
Người thứ ba là
nàng, ai khiến thấy ?
Não nùng thay,
lòng hỡi, khéo vô duyên.
Gươm sao đành
chém vỡ mộng tình duyên
(vỗ
tráng suy nghĩ)
Không, phải giết,
phải giết, đành phải giết,
Nàng ơi, biết
chăng đây cõi chết ? (vào theo)
(sân khấu vắng một lúc)
LỚP III
Giai nhân-tráng sĩ
GIAI NHÂN –
(Ngồi xuống sửa lại lẵng hoa, rồi lững thững
vào trong có những chỏm cây triễu hoa)
TRÁNG SĨ –
(ra,chùn bước lại nhìn giai nhân. Lắc đầu tra
gươm vào vỏ)
Nàng bước đi, gót
nở những sen vàng,
Hương màu nhiệm
nhẹ vương trên nếp áo !
Ôi huyền ảo, một
phi thường huyền ảo
(gọi với vào)
Giai nhân ơi,
dừng cánh bướm, chờ tôi
Ngát màu hoa, cho
tỏ một đôi lời (tự nói)
Không thể được.
Dường đâu đây tiếng gọi
Dài vinh quang
muôn tầng cao vòi vọi
(phân vân)
Nhưng mà ai nỡ
giết một giai nhân ?
Ai muốn nhìn máu
đẫm vóc thân tân,
Lá trinh nữ lụy
rơi, ngà ngọc vỡ
Thân đó lạnh mà
lòng ta cháy lửa.
(lại rút
gươm ra, dáng quả quyết)
Kìa xa xa hiện rõ
bóng cờ thành,
Những vinh quang
thơi thới buổi thanh bình
Ta chợp thấy vạn
uy nghi hình tượng.
Sấm hoan hội bốn
phương trời hưởng ứng,
Vọng mặt rồng
ngọc phoi ánh kim giai !
Đổi bình sinh lấy
mãnh lực muôn người,
Huy bảo kiếm ta
suy tôn minh chủ
(Bâng khuâng đôi phút)
Hồn vũ sĩ mạnh
như dòng thác lũ,
Ôi, giết nàng,
như phải uống cường toan...
(Đau
đớn, dằn vặt)
Phải giết nàng,
vì chết một hồng nhan
Nhưng sẽ tránh
được bao nhiêu mệnh bạc
Những con đỏ,
những đầu xanh lung lạc
Đang hải hùng
trong sóng gió truân chuyên !
Nhưng than ôi,
nàng dường một trích tiên
Sắc khuynh quốc
đang nao lòng dũng sĩ
Trước sắc đẹp tâm
hồn sao ủy mị !
(nhìn
lâu vào gươm)
Hỡi gươm vàng,
trăng gió đã nôn nao,
Buồm Hà giang chờ
lướt sóng lao xao...
Có linh thiêng
hãy khua lên bảo kiếm !
Nếu không giết,
sao cho ngươi màu nhiệm ?
Sao cho tròn sóng
dậy khắp tề bang,
Muôn năm thuyền
neo lại bến vinh quang !
(Vẫn còn thấp thoáng bóng giai nhân trong
Vòm hoa, nên tráng sĩ gọi với tới)
Hỡi tuyệt thế
giai nhân dừng gót lại...
(Trong
khi tráng sĩ chần chừ đau đớn,
thì giai nhân
khuất hẳn)
thần nhân ơi, dặn
chi lời dị quái !
Giết ba
người !...sao lại chẳng là hai !...
Dù là ba...sao
lại chẳng là ai ?
(lại vỗ vào gươm)
Nhưng muốn
thiêng, hãy khua lên bảo kiếm,
Nếu không giết
sao cho ngươi màu nhiệm,
Sao cho thành
sóng dậy khắp tề bang
(Chầm chậm bước)
Rối lòng dây,
nàng có biết chăng nàng ?
Màn hạ từ từ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét