Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

Chân Dung Nhà Thơ NGUYÊN LẠC

NGUYÊN LẠC

THI CA THI NHÂN
Khanh Tương & Chu Vương Miện
giới thiệu
phụ lục 2

MỘT THỜI EM TÔI




Nhánh lục bình trổ một chùm hoa tím
Vướng bãi bùn khóc dòng cạn trôi xa!
Con thòi lòi trố mắt nhìn dòng tím
Bỗng giật mình trái bần rụng chiều tà

Người về đâu lệ lưng tròng rưng rức
Bỏ lại ai bờ bến khói sương và...!
Trời về đâu chiều bóng ngả bờ xa?
Buồn con nước bìm bịp kêu ba tiếng!

Người năm cũ đâu còn áo lụa!
Trên dòng sông bờ lở bờ bồi
Đôi mái chèo cùng đứa con côi
Vạt tóc khét lưng còng đời cô phụ!

Người năm cũ đâu còn cười nụ
Bên dòng đời khóc nỗi tàn phai!
Người "chinh phu" trên ngàn đẵn gỗ [*]
Nỗi oan khiên lệ đổ đêm dài!

Ai gây chi thương đau dâu bể?
Để em tôi cơ khổ phận người!
Để héo hon tuổi mộng đôi mươi
Trang đài cũ tả tơi theo năm tháng!

Nguyên Lạc
.................
[*] Trại "cải tạo"
Chém tre, đẵn gỗ trên ngàn
Hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai!
(Ba năm trấn thủ lưu đồn - Khuyết danh)







 

TIẾNG THU




1.

Bao năm rồi tôi hỡi?
Chiều thu vàng lá rơi
Chút chân tình thơ dại
E ấp nép bên người

Mắt khép môi dâng hiến
Ướt ngọt nụ tình đôi
Chim giật mình bay biến
Không làm chứng tình tôi!

Thì thôi còn sợi nắng
Chiều nghiêng trói tình này
Ửng hồng khuôn mặt ấy
Run rẩy đôi vai gầy

2.

Bao năm rồi tôi hỡi?
Chiều thu lam gió lay
Tiếng thu thay lời nói
Yêu thương ngại tỏ bày

Bể dâu ngày tháng ấy
Lệ trào bao đắng cay!
Nộ cuồng cơn bão dữ
Thổi vạn đời ai bay!

3.

Riêng em giờ có lẽ
Bạc lưng trơ nắng đời!
Riêng ta giờ cô lẻ
Tha phương sầu quê thôi!

Em bây giờ có lẽ
Đâu còn tuổi dại khờ
Ta riêng đời lữ thứ
Bạc tóc nhớ môi xưa!

4.

Bao năm rồi tôi hỡi?
Thu lại về hôm nay!

Cũng chiều nghiêng sợi nắng
Cũng là vàng bay bay
Nhưng đâu. hồng mặt ấy?
Tiếng thu. lời nói thay?!

Chiều nay vườn thu lạ
Tiếng chim buồn thiết tha!
Nhớ ngọt ngào môi ấy
Huơ tay ôm sương mờ!

5.

Em bây giờ có lẽ
Quên mất chiều thu xưa!
Ta sao giờ không thể?
Quên bờ môi vụng khờ!

Thu nơi nầy sao thế?
Thu phong lạnh thấu hồn!
Ta bây giờ sao thế?
Thấy đời toàn hư không!

Nguyên Lạc






ĐỜI TRẢ LỜI CHO TA




1.

Năm mươi năm có đủ
Quên cuộc tình cũ xưa?
Năm mươi năm có đủ
Quên nỗi buồn tiễn đưa?

Chiều bên sông khói phủ
Mờ bóng hình dấu yêu
Thuyền trôi xuôi ra biển
Con chim khổ kêu chiều

Tím một dòng thê thiết!
Đắng một lòng quạnh hiu!

Năm mươi năm có đủ?
Quên mối tình dấu yêu!
Đêm mắt đầy mong đợi
Người xa mãi phương nào

Năm mươi năm cơ khổ
Bao mộng đời vỡ tan!
Lời dối gian giả ngụy
Thanh xuân ấy lụi tàn

Năm mươi năm mãi đợi
Mắt lệ nhòe xuân thu
Thời gian đâu chờ đợi
Người ở lại bạc đầu!

2.

Chẳng thà không gặp nhau
Thì đâu buồn tiễn biệt!
Chẳng thà đừng hứa nhau
Thì trăm năm đâu là ...!

Năm mươi năm có đủ?
Đời trả lời cho ta!
Cho nỗi buồn đưa tiễn
Chiều khói phủ sông xưa

Chẳng thà đừng gặp lại
Mãi một nỗi đợi chờ
Gặp chi buồn mắt đợi?
Nhạt màu tình xưa xa!

Ai bây giờ lạ lẫm
Đâu người muôn năm xưa!
Nhìn nhau đầy mắt lạ
Đã từng quen biết chưa?!

Năm mươi năm dài đủ?
Để riêng đời nhớ mong!
Gặp chi rồi chia ngả
Người có nhớ chi không?

Năm mươi năm chắc đủ
Quên hứa nào phải không?
Phải chi đừng gặp lại
Giữ hình bóng riêng lòng!

3.

Năm mươi năm hoài phí
Cả một thời thanh xuân!
Lạnh lùng người bước vội
Ai bạc tóc lưng tròng!

Người. lại rồi xứ lạ
Ta. một trời hư không!

Nguyên Lạc




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét