Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Cả đời mang một giấc mơ
thơ Trần Thái Vân

Khi còn bé ta mơ thuyền viễn xứ 
Theo dòng đời trôi tận chốn xa xôi 
Ðêm tưởng tượng một nỗi niềm cô lữ 
Nghe buồn dâng như sóng tự ngàn khơi 

Ta mơ về vùng thảo nguyên bát ngát 
Tuyết đầu mùa rơi trắng xoá mênh mông 
Bên lò sưởi thả hồn theo cung nhạc 
Hơi lạnh mờ những tấm kính che song 

Ta mơ về vùng trung nguyên nào đó 
Có Mark Twain ngồi viết dưới túp lều 
Sông xa xa đôi chuyến tàu chở gỗ 
Tiếng còi vang, chiều xuống lạnh, buồn hiu 

Khi ta lớn lòng mơ về cố quốc 
Những cánh đồng cổ tích đã ngàn năm 
Ðàn độc huyền đêm đêm vang thổn thức 
Lời chinh phu nhớ chinh phụ, mưa râm 

Ta mơ rừng hoa hồi ngào ngạt nở 
Lạng sơn xa, đầu tổ quốc toả mùi 
Gió giao mùa nửa đêm về trăn trở 
Sáng mượt màu mạ mới trẩy niềm vui 

Ta mơ về vùng Hạ long xanh ngắt 
Cánh buồm nào chở hết sự yêu thương 
Nước trăm nguồn đổ về đây trong vắt 
Qua muôn nơi chỉ có một con đường 

Ta mơ về Nha trang bờ cát trắng 
Ðoạn ân tình chưa đến tuổi đôi mươi 
Thương con ốc lộn hồn nằm im vắng 
Tội dã tràng xây giấc mộng xa vời 

Ta mơ đến cuối chân trời tổ quốc 
Sóng Cà mau xô bởi sóng Bạch đằng 
Bài vọng cổ mang linh hồn non nước 
Khúc hát chèo dệt lại một vầng trăng 

Nhớ một thuở mơ ngồi nghe hợp tấu 
Beethoven, Mozart rất xa vời 
Giờ khôn lớn ta mơ về tiết tấu 
Của đàn tranh, tiếng sáo, khúc hò ơi 

Khi còn bé ta mơ thuyền viễn xứ 
Mơ phiêu bồng như những chuyện đời xưa 
Giờ khôn lớn ta thương đời cô lữ 
Nhớ quê nhà như hạn nhớ chiều mưa "
Trần Thái Vân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét